|
Trần Phong Vũ |
|
|
Hơn một năm qua, từ ngày nghỉ việc, tôi tạo được thói quen khởi đầu một ngày bằng đoạn đường đi bộ khoảng ba dậm rồi về nhà tắm rửa trước khi lái xe tới thánh đường tham dự Thánh Lễ. Mỗi buổi sáng tôi thức giấc vào lúc 5 giờ 30. Sau 30 phút làm những công việc vệ sinh thường lệ, tôi bước ra đường khi đất trời, cỏ cây c̣n ngái ngủ. Rảo bước trên vỉa hè xi măng men theo sườn đồi khi lên cao khi xuống thấp, tôi ngước mắt nh́n những v́ sao cuối cùng chưa kịp tắt trên ṿm trời trong và xanh. Xa xa trên đồi cao, những căn nhà sang trọng, đơn độc, im ĺm hiện ra mờ mờ trong sương sớm. Từng lùm cây xanh ngắt óng ánh những giọt sương mai bao quanh sườn đồi thoai thoải, lác đác những đốm trắng của loài hoa dại. Một mùi hương nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian. Vài chú sóc đu đưa trên những ngọn cây cao. Mấy chú thỏ hoang đang nhấm nháp những lọn cỏ non ven đồi bỗng dưng nhớn nhác nh́n lên rồi lủi nhanh vào những lùm cây rậm rạp khi phát hiện có người tiến lại. Dăm con chim sâu kiếm ăn sớm bay qua lượn lại trên tàn cây. Sự sống vẫn đang hiện diện khắp nơi. Từ thói quen lần chuỗi trong khi lái xe, lâu nay tôi đem thói quen này vào những buổi sáng đi bộ. Trên đoạn đường dài khoảng ba dậm, mỗi sáng tôi đọc được ba chuỗi năm mươi, suy gẫm theo ba màu nhiệm: Vui Mừng, Thương Khó và Hy Vọng. Trong một thời gian dài tôi không hề bận tâm với thói quen này, dù đôi khi tôi nhận ra ḿnh bị chia trí v́ những cảnh vật chung quanh. Cho tới một hôm sau khi đọc cuốn The Gift Of Peace (Quà Tặng B́nh An) của Đức Hồng Y Joseph Bernadin, tôi bắt đầu suy nghĩ và tự đặt cho ḿnh một câu hỏi là việc đọc kinh, cầu nguyện trong khi làm việc khác -như là lái xe hoặc đi bộ- tôi có gặt hái được ơn ích ǵ không? Khi chia sẻ về đời sống cầu nguyện của chính ḿnh, Đức Hồng Y viết: “Sau khi chịu chức vào năm 1952, có thể nói tôi cầu nguyện nhiều không thua ǵ những linh mục trẻ thời ấy. Nhưng vào khoảng giữa thập niên 70, tôi chợt khám phá ra một điều là tôi thường dành ưu tiên cao cho những việc làm, mà tôi coi là tốt, hơn là cầu nguyện. Tôi luôn miệng nói với những chủng sinh, linh mục, tu sĩ và giáo dân về tầm quan trọng của cầu nguyện và nhấn mạnh là người ta không thể có được mối liên hệ đích thực với Thiên Chúa nếu không cầu nguyện. Nhưng tôi cảm thấy sự giả h́nh của tôi trong việc giảng dạy. Bởi lẽ chính bản thân tôi đă không dành một số lượng th́ giờ tương xứng hàng ngày cho việc cầu nguyện? Tôi bị sa vào bẫy sập của lối suy nghĩ cho rằng thực hiện những công việc tốt quan trọng hơn là cầu nguyện.” Sau khi nhận ra những sai trái của ḿnh, một hôm ngài tâm sự với ba linh mục trẻ, trong đó có hai người do chính Ngài đặt tay truyền chức vào năm 1972, và khiêm tốn yêu cầu họ cho ư kiến sửa chữa. Đức Hồng Y viết: “Với những lời lẽ cương trực không quanh co, những anh em linh mục này đă giúp tôi nhận ra rằng với tư cách một linh mục, một giám mục, tôi đă không thực hành đầy đủ những ǵ tôi dạy người khác phải làm. Đấy là một khúc rẽ quan trọng trong đời tôi. Họ giúp tôi hiểu rằng tôi cần phải dành cho điều mà họ cũng như nhiều vị linh hướng ngày nay quen gọi là ‘một lượng th́ giờ tốt và tương xứng’ cho việc cầu nguyện. Không thể cầu nguyện vội vàng, tắc trách cho qua, hoặc cầu nguyện trong khi làm việc khác. Phải dành cho việc cầu nguyện vào một thời điểm tốt. Xét cho cùng, nếu chúng ta tin thật Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa th́ giữa những ǵ chúng ta làm cho loài người, chúng ta phải dành cho Ngài những ǵ tốt nhất mà ta có thể. Từ đấy tôi quyết định dành cho Thiên Chúa giờ đầu tiên trong một ngày làm việc của tôi, bất kể chuyện ǵ xảy ra, để kết hợp với Ngài trong những lời cầu nguyện, trong những phút chiêm niệm với ư hướng mở rộng tâm hồn để đón nhận Chúa Giêsu ngự đến......” Đành rằng vừa làm việc vừa cầu nguyện cũng là thói quen của nhiều vị Thánh trong Giáo Hội. Đọc sách hạnh các Thánh cũng như những sách tu đức, tôi cũng được chỉ dạy về nhiều phương thế cầu nguyện và dường như không ai loại bỏ những phút giây kết hớp với Thiên Chúa qua công việc bổn phận hàng ngày. Qua tác phẩm Một Tâm Hồn cũng như qua cuốn Chị Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu của Linh Mục Hồng Phúc tôi nhận ra đời sống cầu nguyện của Chị Thánh được nối kết giữa những giờ cầu nguyện, chiêm niệm theo luật Nhà Ḍng qua những phút đi dạo, những khi làm việc, những giờ giải trí. Nhưng riêng trường hợp của tôi, một người đă nghỉ hưu, có trọn th́ giờ trong ngày, có lẽ nào tôi có thể tự măn với việc đọc sách, viết lách -cho dẫu là đọc và viết những điều được coi là hữu ích cho cá nhân cũng như cho cộng đoàn- Tự thâm tâm, tôi nảy ra ước muốn dành mỗi ngày 15 phút không làm ǵ khác để kết hợp với Chúa Giêsu trong tâm t́nh cầu nguyện. Bắt chước Đức Hồng Y Bernadin, tôi sẽ chọn giây phút đầu tiên trong ngày, trước khi đi bộ. Dù sao tôi không muốn bỏ thói quen lần chuỗi trong khi đi bộ mỗi sáng. Cho dù đôi khi bị chia trí v́ ngoại cảnh, nhưng tôi nghiệm ra rằng những giây phút vừa rảo bước, vừa ngắm nh́n cảnh vật, vừa lần chuỗi và ch́m đắm trong ba màu nhiệm Vui, Thương, Mừng tôi cảm thấy tâm hồn ḿnh có được sự an b́nh hơn là cứ để mặc cho tâm trí thả lỏng với những suy nghĩ mông lung. Ngoài ra, chính những phút giây vừa đi bộ vừa lần chuỗi trong khát vọng kết hợp mật thiết với Chúa Kitô trong quá khứ cũng đă đem lại cho tôi nhiều kết quả bất ngờ. Hồi ấy, cách nay khoảng năm sáu năm, khi tôi c̣n làm việc toàn thời gian, lâu lâu tôi mới có cơ hội đi dạo, thường là vào những dịp nghỉ hè không đi đâu chơi xa. Chính nhờ những buổi đi dạo họa hiếm ấy mà tôi đă có cơ hội trầm hồn vào những phút giây cầu nguyện trong thinh lặng, gợi hứng cho những vần thơ bất chợt. Nhân đọc bài My Daily Walk của Albert N. Theel, hồi tưởng lại những lần đi dạo trong tâm t́nh cầu nguyện, tôi đă chuyển ngữ thành bài thơ dưới đây.
Dạo Bước Bên Thày Mỗi buổi sáng khi b́nh minh trở giấc, Ánh tơ vàng lấp lánh chiếu không gian. Tôi chợt nghe một niềm vui chất ngất, Dạo bước bên Thày trong tấu khúc hân hoan.
Tôi bước đi trên cánh đồng mờ sương cỏ ướt. Giữa tiếng th́ thầm của lá của hoa, Của chim muông, của muôn loài tạo vật, đang chuyển ḿnh trên những băi bờ xa.
Trong khoảnh khắc xác thân tôi mở ngỏ, Để hồn bay lên tới cửa Thiên Đường, Sau một ngày trải qua nhiều gian khó, Bao nhục nhằn cùng với những tang thương.
Dù biết Thày luôn yêu thương gắn bó, Nhưng ngày đêm tôi tha thiết nguyện cầu. Thương biết mấy những buổi b́nh minh sương mờ hoa cỏ, Đuợc theo Thày, mai sớm tiễn trăng sao . (Trong “Dấu Chân Trên Cát” ấn hành năm 1995) Thánh nữ Têrêsa thành Avila, thuở sinh thời là một nữ tu người Tây Ban Nha và là một Tiến Sĩ của Hội Thánh, đă mô tả việc cầu nguyện không ǵ khác hơn là sự biểu tỏ một t́nh bạn thắm thiết, một cuộc đối thoại giữa ta và Chúa. mà qua đó ta biết ta được Người yêu thương. Linh Mục Raymond Skonezny, một mẫu gương sáng trong đời sống cầu nguyện thường ví: khi một cặp vợ chồng không c̣n đối thoại thân mật được với nhau nữa th́ mối liên hệ yêu thương của họ sẽ hết; tương tự như thế, khi người tín hữu ngưng cầu nguyện cũng là lúc mối liên hệ với Thiên Chúa của đương sự cũng chấm dứt theo. Kết quả bi đát này không có luật trừ cho cả những thành phần có chức thánh. Chia sẻ kinh nghiệm của 36 năm mục vụ, cha Raymond cho biết thêm rằng mỗi khi một linh mục cởi áo, cha đều phát hiện là vị linh mục này đă sao lăng quá lâu trong việc cầu nguyện. Trong thời gian t́m đọc những văn kiện, sách vở, tài liệu viết về Đức Thánh Cha để thực hiện tác phẩm biên khảo Một Thoáng Nh́n Về GHVN Qua Biểu Tượng Đức Gioan Phaolô Đệ Nhị, tôi vô cùng xúc động khi suy nghĩ về đời sống cầu nguyện thâm sâu của Ngài. Dọc dài cuộc đời từ thuở ấu thơ qua thời niên thiếu, khi c̣n là một học sinh, sinh viên, một người lao động trong hầm đá cũng như khi bước chân vào cuộc sống tu tŕ, được Thiên Chúa chọn vào ngôi vị cầm đầu Giáo Hội, Ngài luôn luôn sống trong tâm t́nh cầu nguyện không ngừng nghỉ. Lạy Chúa Giêsu. Xin cho con luôn nhận biết giá trị của cầu nguyện. V́ chỉ những khi cầu nguyện con mới nhận ra được sự yếu đuối của con. Và cũng chỉ khi cầu nguyện con mới thật sự cảm thấy con cần Chúa, cần sự nâng đỡ, an ủi và tâm t́nh yêu thương của Chúa. Xin cho mỗi ngày, mỗi giờ con sống là mỗi ngày, mỗi giờ cầu nguyện liên lỉ, để như Thánh Phaolô, con luôn cảm nhận một cách sâu sắc là “con sống không phải con sống, mà là chính Chúa Giêsu sống trong con”. Amen. (Tác phẩm mới nhất của Trần Phong Vũ: “Giáo Hoang Gioan Phaolô II, Vĩ Nhân Thời Đại” do tủ sách Tiếng Quê Hương ấn hành lần đầu tháng 9-2006 đă hết và vừa được tái bản. Độc giả muốn có sách xin gửi thư cho tác giả về địa chỉ: Mr. Trần Ngọc Vân: 4 SAND POINTE, LAGUNA NIGUEL, CA 92677 hoặc e-mail: tphongvu@yahoo.com Điện thoại: 949 - 495 – 6752).
|
|
| © Copyright, 2006 - Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Media – All Rights Reserved | |