RA ĐI |
|
|
Mc 6,7-13 “Hôm nay khai mạc đại hội Truyền giáo tại nhà nguyện ḍng Thánh Phaolô.Ḿnh phụ trách phần thuyết tŕnh.Lần đầu tiên trong đời,ḿnh đăng đàn trước một cử toạ có nhiều người tai to mặt lớn như thế.Ḿnh bắt đầu run.Phải hít thật sâu mấy hơi liền mới thấy hết hồi hộp. Ḿnh chủ trương rằng người truyền giáo phải khởi đầu sự nghiệp bằng việc ra đi.Đi đễ thấy ḿnh phải làm ǵ,phải làm thế nào và phải làm tới mức độ nào.Đức Giêsu đă đi và đi không ngừng.Thánh Phaolô cũng thế.Ḿnh trích dẫn lời của Thủ tướng Ben Gourion:”Người lính Do Thái phải t́m hiểu và yêu thương quê hương của ḿnh bằng hai bàn chân”.Người truyền giáo có thể đi bằng phương tiện truyền thông xă hội,nhưng đi bằng chính thân xác của ḿnh,để hiện diện và đối thoại với người lương dân là cách đi hoàn hảo nhất.Mặt đối mặt,lời trao lời mới nảy ra t́nh yêu.Truyền giáo mà không yêu thương th́ không thể là truyền giáo được.Muốn thế th́ phải đi,phải đến… Bài thuyết tŕnh của ḿnh có một ưu điểm là rất ngắn gọn,nên được thính giả vỗ tay hơn thông lệ.Vừa rời giảng đài được chừng ba bước th́ chạm trán với thầy Hiến Minh.Thầy siết tay ḿnh thật chặt và khen ngợi bằng một câu rất gọn:” Cậu nói được đấy”. Thái độ niềm nở và lời khen ngợi của Thầy làm ḿnh phấn khởi và thêm xác tín vào lập trường sắn có:”Người Truyển giáo phải khởi đầu sự nghiệp bằng việc ra đi. Đi để thấy ḿnh phải làm ǵ,phải làm thế nào và phải làm tới mức độ nào” ( Lm Piô Phúc Hậu, Nhật kư truyền giáo trang 177). Truyền giáo là ra đi,đi để mang sứ điệp Tin mừng đến với muôn dân. Sứ vụ sai đi khởi phát từ Chúa Cha” Như Cha đă sai Thầy,Thầy cũng sai anh em”.Đức Giêsu thực hiện sứ vụ bằng việc ra đi. Suốt mấy năm ra mặt với đời để hành đạo,Chúa Giêsu không ngừng đi rày đây mai đó.Ngài luôn ngang dọc trên mọi nẻo đường đất nước của Ngài để truyền đạo.Từ hội đường này đến hội đường khác (Mt 4,23) hay ở ngoài trời,ở ngoài đường.Trên một sườn núi cũng có( Mt 5,1),bên một bờ hồ hiu quạnh cũng có (Mc 6,30-34). Có khi ”mệt mỏi v́ đường sá”, một ḿnh ngồi trên thành giếng nói chuyện với người phụ nữ đến kín nước (Ga 4,6).Có lúc v́ dân chúng chen lấn xung quanh đông đảo quá th́ ”Ngài mới lên một chiếc thuyền,thuyền của Simon và xin ông ấy chèo ra xa bờ một tí.Ngài ngồi xuống rồi từ ngoài thuyền nói vào mà giảng dạy dân chúng”(Lc 5,3).Chúa Giêsu thực hiện một cuộc hành tŕnh liên miên.Theo ngôn ngữ của Marcô chương 1 : Ngài bỏ Nazareth để đến gặp Gioan bên sông Gio-đan,rồi đến Galilê,dọc theo bờ biển Galilê,và Ngài đi rao giảng trong các hội đường khắp xứ Galilê.Trong chương 2 : ít lâu sau, Ngài lại về Capharnaum…Ngài ngang qua đồng lúa …Cứ đi và đi như vậy măi. Chính giữa khung cảnh đường dài trời rộng thênh thang ấy mà lời giảng dạy của Ngài bao giờ cũng khởi hứng từ một hoàn cảnh cuộc sống.Các h́nh ảnh cuộc sống đời thường gần gũi tràn ngập trong lời rao giảng.Cánh huệ mọc ngoài đồng,đàn chim sẻ đang bay.Một đám ruộng lúa chín vàng mở rộng đến chân trời.Một mẻ cá lớn bên biển hồ.Những hạt giống người nông phu gieo vương văi trên đường ṃn,giữa bụi gai, trên sỏi đá.Một đàn cừu, dê,người chăn lùa về buổi chiều tối.Từng tảng đá,từng hạt sạn người ta nhặt từ một đống muối để vất đi.Từng con c̣ng người đánh cá nhặt ra bỏ lại bên bờ sau một mẻ cá… Việc thu thập môn đệ,Ngài cũng vừa đi, vừa gọi, vừa nhận…Như các môn đệ đầu tiên (Mc 1,16-20).Chúa Giêsu không dừng lại,yên nghĩ,hưởng thụ hay cũng cố vị trí người ta dành sẵn cho.Sau một ngày thành công rực rỡ ở Capharnaum chẳng hạn “sáng đến,Ngài ra đi vào nơi hoang vắng.Dân chúng đi t́m Ngài và đến nơi Ngài,họ cố giữ Ngài lại,không để Ngài đi khỏi chỗ họ.Nhưng Ngài bảo họ:Ta c̣n phải đem tin mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa”( Lc 4,42-43). Như thế, quả là suốt đời Đức Giêsu đă không hề có trụ sở,không hề có chỗ trụ tŕ,không hề có nhà thờ.Ngài đi khắp mọi nẻo đường trên thế giới Ngài sống. Đức Giêsu bị bắt lúc đang cầu nguyện giữa vườn Ghetsêmani hoang vắng.Bị điệu đến Hanna rồi Caipha.Từ toá đạo qua toà đời.Hết bị điệu đến dinh Philatô lại bị gửi qua dinh Hêrôđê,rồi bị đưa trả về cho Philatô.Không đầy một ngày một đêm mà kẻ tử tù đă phải đi không biết bao nhiêu dặm đường trên con đường “công ly” của loài người. Bị kết án thập h́nh.Hai tay dang rộng,bị đóng đinh thập giá.Tảng đá lấp cửa mồ (Mc 14,32 -15,47).”Lính canh pḥng cẩn mật,niêm phong tảng đá lại” (Mt 27,62-66). Thế nhưng,Đức Giêsu đă không dừng chân cả trong cái chết.Ngày thứ ba Ngài sống lại,vượt cái chết qua sự sống bất diệt. Sau khi phục sinh,Ngài cũng đi nhiều nơi,đến với với các môn đệ,cũng cố ḷng tin và sai họ ra đi loan báo tin mừng. Hoàn thành sứ mạng,”Ngài lên trời ngự bên hữu Chúa Cha”(Mc 16,19)và luôn đồng hành cùng giáo hội “Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”.(Mt 28,20) Đức Giêsu lập nên Nhóm mười Hai. Họ được Ngài sai đi rao giảng( Mc 6,7).Giáo hội tiếp nối sứ vụ được sai đi, ra đi đến với muôn dân. Hai động từ Gọi - Sai Đi diễn tả rơ rệt ơn gọi của Nhóm Mười Hai.Các Tông Đồ là những người được sai đi.Chúa căn dặn rằng: người được sai đi phải có tinh thần nghèo khó và từ bỏ. Nghèo khó về hành trang đi đường : 1 cây gậy, 1 đôi dép,không mang 2 áo. Ư nghĩa ở đây là những kẻ được sai đi phải là những con người thanh thoát,không cồng kềnh nặng nề với của cải vật chất để có thể luôn sẵn sàng lên đường ra đi cho sứ vụ. Nghèo khó về phương diện sinh sống: không được mang lương thực,bao bị,tiền bạc.Hành tŕnh như vậy đặt càc người được sai đi trong tư thế tuỳ thuộc.Không vướng víu,không”mọc rễ” bất cứ đâu để nhẹ nhàng ra đi nơi đâu Chúa muốn. Đức Giêsu cũng không dấu giếm họ.Con đường truyền giáo là con đường đầy chông gai,lắm gian khó.Cũng như Ngài,họ đón nhận sự rủi ro bị từ chối,bị xua đuổi.Cần phải hy sinh bản thân.Đó là thân phận kẻ được gọi,được sai đi.Ra đi mà không ǵ bảo đảm,ra đi mà không mảy may dính bén.Sẵn sàng đến mà cũng sẵn sàng đi.Thành công cũng không thụ hưởng mà thất bại cũng chẳng đắng cay.Bởi lẽ Tôi trồng,Apollô tưới Chúa cho mọc lên. Người truyền giáo luôn bị cám dỗ định cư,t́m an toàn bảo đảm bản thân,an nghĩ trong những thành công tạm bợ…và không muốn ra đi.Càng gắn bó,lúc cách xa càng luyến nhớ.Sâu đậm bao nhiêu,lúc giă biệt sẽ nuối tiếc bấy nhiêu.V́ vậy,Chúa muốn các môn đệ luôn sẵn sàng ra đi,lên đường bao giờ cũng đẹp,hạnh phúc chỉ dành cho ai dám lên đường t́m kiếm. Cuộc đời người Kitô hữu cứ phải ra đi không ngơi nghĩ.Ra khỏi cái cũ và đi tới cái mới.Ra khỏi cái đang có để đi tới cái chưa có.Ra khỏi cái ḿnh đang là để đi tới cái ḿnh phải là.Như thế,hành tŕnh xa xăm nhất lại chính là hành tŕnh của con tim. Đường đi khó,không khó v́ ngăn sông cách núi. Nhưng khó v́ ḷng người ngại núi e sông. Lạy Chúa Giêsu, Chúa đă ra đi từ trời cao xuống đất thấp,mang Tin mừng chiếu soi nhân trần. Xin sai chúng con ra đi nhẹ nhàng và thanh thoát, không chút cậy dựa vào khả năng bản thân hay vào những phương tiện trần thế. Xin giúp chúng con chỉ biết cậy dựa vào Chúa.Chỉ ḿnh Chúa là đủ cho chúng con.Amen. Lm Giuse Nguyễn Hữu An
|
|
| © Copyright, 2006 - Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Media – All Rights Reserved | |