ĐỨC MẸ ĐÃ CỨU TÔI VÀ CON TÔIBửu Uyển |
|
|
Máy bay nhẹ nhàng đáp xuống phi trường Portland. Tôi và nhà tôi nối đuôi theo những hành khách khác, từ từ ra khỏi máy bay. Chúng tôi đang đi đến nơi nhận hành lý, bỗng nghe điện thoại cầm tay của tôi reo lên. - Alô, tôi đây. - Cậu đó hả, tụi cháu đến đón cậu mợ đây, tụi cháu đang chờ Cậu mợ ngay chân cầu thang. Chúng tôi vừa xuống khỏi cầu thang, cháu Ngọc đã ôm chầm lấy vợ tôi, mừng rỡ: - Cậu mợ cứ hẹn lên thăm tụi cháu , mà chờ mãi, nay mới được đón cậu mợ. Quấn quít bên chân cháu Ngọc là một bé trai kháu khỉnh, có đôi mắt tròn, đen như 2 hạt nhãn. Ngọc giới thiệu: - Đây là bé Tâm con trai của vợ chồng cháu, bé đã đựơc 3 tuổi, nghịch phá lắm Cậu mợ ơi! Thịnh chồng Ngọc thúc giục: -Mời mọi người ra xe, về nhà tha hồ mà nói chuyện. Xe chạy loanh quanh trên những con đường rợp bóng của thành phố Portland tươi mát. Đây là lần đầu tiên chúng tôi đến thành phố này, nơi được tiếng là " Clean and Green" (sạch và xanh). Về đến "tổ ấm" của vợ chồng Ngọc, một ngôi nhà khang trang, xinh xắn, có nhiều cây xanh bao bọc chung quanh. Sau khi đưa vali của vợ chồng tôi vào phòng được dành riêng, Ngọc ân cần nói: - Cậu mợ rửa mặt rồi dùng cơm tối. Tụi cháu đã chuẩn bị sẵn sàng cả. Từ ngoài phòng khách, Thịnh góp vui: -Hôm nay Cậu mợ sẽ được biết tài nấu nướng của Ngọc -Anh cứ ngạo em hoài. Hai vợ chồng Ngọc lăng xăng chạy lui chạy tới, trong chốc lát, bữa cơm tối đã được dọn ra. Trong lúc ăn uống, chuyện trò, tôi để ý đến bé Tâm, luôn theo sát bên chân mẹ, trông dễ thương làm sao. Còn cháu Ngọc thì thỉnh thoảng lại cúi xuống hôn lên mái tóc mượt như tơ của bé. Cả nhà ăn uống, thân mật, vui vẻ. Ngọc nhìn nhà tôi nói: - "Mợ vẫn trẻ và đẹp như xưa!" - "Trẻ gì nữa cháu ơi, gần 60 rồi," vợ tôi trả lời. - "Ra đường không ai biết mợ 60 tuổi đâu. Cậu thì có hơi già, nhưng đẹp lão." Những mẫu chuyện vui, nổ như pháo tết. Ngọc kể sơ sơ cuộc sống hiện tại của gia đình cho chúng tôi nghe: - Thịnh, chồng của Ngọc đang làm cho một hãng sản xuất điện thoại cầm tay. Ngọc làm chủ một tiệm nail khá đông khách; cuộc sống vật chất lẫn tinh thần của gia đình Ngọc thật đầy đủ. Tôi tấm tắc khen: - Cậu mợ mừng cho 2 cháu; quả thật đây là một gia đình hạnh phúc, lý tưởng, không dễ gì ai cũng có được; nhất là 2 cháu có bé Tâm, đáng yêu quá. Ngọc lại hôn lên đầu bé Tâm rồi rơm rớm nước mắt. Tôi ngạc nhiên hỏi: -Ủa, sao vậy cháu? -Cậu mợ dùng cơm, lát nữa cháu sẽ kể cho cậu mợ nghe. Mọi người ăn uống thoải mái và ngon miệng, ai cũng nói cười nói vui vẻ. Nhưng trong lòng tôi cứ băng khoăn: "Có chuyện gì không bình thường mà cháu Ngọc lại quá xúc động khi nhắc đến bé Tâm như vậy". Khi mọi người dùng cơm xong, vợ chồng chúng tôi phụ với 2 cháu, dọn chén dĩa xuống bếp. Ngọc pha mấy ly nước trà và mời vợ chồng chúng tôi ra phòng khách uống nước, ăn bánh ngọt. Những mẩu chuyện vui với bao kỷ niệm của cậu cháu chúng tôi cứ dồn dập nhắc lại, làm cho không khí trong nhà thật ấm áp. Tôi chợt nhớ đến câu nói ấp úng của Ngọc lúc nãy, nên nhắc Ngọc: -Ngọc kể cho cậu mợ nghe chuyện gì đó của gia đình Ngọc được không, nếu không phải là điều bí mật. -Có gì bí mật đâu cậu. Nhưng chỉ một chút xíu nữa thôi là vợ chồng cháu mất tất cả. Ngọc ôm bé Tâm vào lòng rồi chậm rãi nói tiếp: -Cậu nhớ không, năm 1995, cậu mợ làm chủ hôn, tổ chức đám cưới cho vợ chồng cháu, tụi cháu rất sung sướng và mãn nguyện. Nhưng khi đã trở thành một gia đình, biết bao vấn đề xảy đến mà tụi cháu không biết trước được. Chỉ mấy tháng sau ngày cưới, chồng cháu mất việc làm. Điền đơn xin việc không biết bao nhiêu hãng xưởng, đều bị từ chối. Cháu thì làm nail, cũng ế ẩm kỳ lạ. Mỗi tháng tiền thu nhập chỉ đủ trả tiền nhà. Vợ chồng cháu rất bi quan. Đúng thời điểm này cháu có thai bé Tâm. Biết làm sao đây, sinh cháu ra lấy gì nuôi nó. Vợ chồng cháu đêm ngày lo lắng đến phát bệnh. Chồng cháu vẫn thất nghiệp, cháu vẫn đi làm cầm chừng, vừa đủ sống. Cháu bé! Cháu bé! Lấy gì để nuôi cháu đây? Không lẽ sinh nó ra rồi để cho nó thiếu thốn, không có ngày mai. Vợ chồng cháu bất lực trước hoàn cảnh, không biết giải quyết cách nào cho ổn thỏa, nên đi đến quyết định phá thai. Tụi cháu quá mù quáng, một quyết định tội lỗi như thế mà vợ chồng cháu vẫn cho là đúng. Ngày hẹn với bệnh viện đã đến. Hai vợ chồng cháu dẫn nhau thất thểu đến nhà thương. Anh Thịnh dìu cháu đi. Cháu ngơ ngác như một cái xác không hồn. Một cô y tá đưa cháu vào phòng mổ. Cháu leo lên bàn, mơ hồ như mình đã chết rồi, không còn một phản ứng nào nữa. Một giọt nước mắt cũng không có. Cháu nằm bất động trên bàn mổ, để mặc mấy cô y tá làm gì thì làm. Một cô cúi xuống cỡi nút áo của cháu. Trên cổ cô ta có đeo một tượng Đức Mẹ bằng ngọc xanh; tình cờ tượng Đức Mẹ sà xuống gần mặt cháu. Như một phép lạ, cháu thấy rõ ràng Đức Mẹ đang đau khổ nhìn cháu, như khuyên răn, như an ủi. Rồi cháu nghe từ trong tâm tư của mình một tiếng nói tha thiết dịu dàng: "Hỡi con, đừng giết con của con!" Ngay lúc ấy, cháu bé trong bụng cháu lại cựa quậy, như nhắc nhở, như van xin... Bỗng nhiên cháu rét run cầm cập, một luồng hơi lạnh chạy khắp thân thể. Cháu như người đang ngủ, chợt tỉnh cơn mê. Ngay giây phút ấy, cháu quyết định dứt khoát là "không đời nào cháu lại giết con mình!" Lập tức, cháu vùng dậy, bước xuống khỏi bàn mổ trước những cặp mắt ngạc nhiên của bác sĩ và y tá đang đứng quanh. Một điều trùng hợp rất lạ lùng là chồng cháu khi đứng trước phòng mổ cũng nghe một tiếng nói từ sâu thẳm, nhưng rất rõ ràng: "Đừng giết con! Đừng giết con!" Tiếng nói vừa dịu dàng, vừa uy nghi như một mệnh lệnh. Anh ấy không thể cưỡng lại mệnh lệnh đó nên chạy đến trước cửa phòng, định tông cửa vào để ngăn không cho cháu phá nữa. Nhưng ngay lúc đó cháu cũng vừa mở toang cửa phòng, vội vã bước ra. Anh ôm chầm lấy cháu. Tụi cháu khóc nức nở, sung sướng như vừa thoát được án tử hình. Chồng cháu thì thầm bên tai cháu: -Chúng ta về đi em, những ngày sắp tới, có cơm ăn cơm, có cháo ăn cháo, miễn là chúng ta bảo vệ bằng mọi giá con của chúng ta. Ngọc lại cúi xuống hôn lên tóc của bé Tâm và thút thít khóc. Bé Tâm không hiểu chuyện gì, ngước đôi mắt tròn, ngây thơ nhìn mẹ. Qua giây phút thổn thức, Ngọc nhìn về phía bàn thờ Đức Mẹ và chân thành nói: - Lạy mẹ từ bi nhân hậu, nếu không được Mẹ thức tỉnh, thì con đã giết đứa con yêu quý của con rồi! Ngọc kể tiếp: - "Sau đó bé Tâm ra đời bình thường. Ngày rửa tội cho bé Tâm, cháu muốn chọn một tên thánh nào thật gần gũi với Đức Mẹ để nhớ ơn Đức Mẹ, vợ chồng cháu đã chọn tên thánh Giuse cho bé Tâm." Điều đặc biệt là từ ngày có bé Tâm, gia đình cháu từ từ khá lên. Khi sinh bé Tâm được một tháng, anh Thịnh xin được việc làm tốt, lại gần nhà. Khi bé Tâm được 3 tháng, cô chủ tiệm nail của cháu thấy tiệm ế ẩm quá mới ngỏ ý bán tiệm cho cháu, với giá rẻ, lại cho trả góp. Sau khi bàn bạc với nhau, vợ chồng cháu đánh liều, sang lại tiệm ấy. Tụi cháu sơn quét lại, sửa sang chút đỉnh; nhưng thật may mắn, từ khi cháu làm chủ, tiệm đông khách hẳn lên... Chỉ mấy tháng sau, cháu đã trả dứt tiền sang tiệm. Riêng căn nhà nầy vợ chồng cháu cũng đã trả hết. Cậu mợ ơi, cháu muốn tâm tình với những bà mẹ đang có ý định phá thai: Các chị ơi, đừng bao giờ phạm tội ác ấy. Một tội ác khủng khiếp hơn bất cứ tội ác nào trên thế gian nầy. Đó là tội giết người, lại giết chính con của mình. Các chị thân mến, dù tôi chỉ mới "sắp" phạm tội ấy mà thôi, tôi cũng đã vô cùng đau khổ và ân hận, huống chi là thật sự phạm tội giết con thì sẽ còn bị dằn vật, cắn rứt, khổ đau biết chừng nào. Nếu vì một lý do khó khăn nào đó, đã thúc đẩy các chị có ý tưởng phá thai, các chị hãy chạy đến cùng Đức Mẹ. Đức Mẹ sẽ chỉ cho các chị con đường giải quyết, chắc chắn đó là con đường thánh thiện, dẫn đưa các chị đến hạnh phúc, như gia đình tôi hôm nay. Ngọc quay lại nhìn về phía bàn thờ Đức Mẹ, và thành khẩn cầu xin: "Lạy Mẹ nhơn lành và hay thương xót, xin Mẹ thương tuôn đổ muôn hồng ân xuống trên những bà mẹ có ý định phá thai, để thức tỉnh họ, giúp họ dứt khoát từ bỏ ý định tội lỗi ấy đi! Lạy Mẹ Hằng Cứu Giúp, xin thương xót chúng con." |
|
| © Copyright, 2006 - Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Media – All Rights Reserved | |