BÊN BỜ VỰC CHIẾN TRANH

                                                                                       Nguyễn Việt

 

            Cuộc tranh chấp giữa người Do thái với các nước láng giềng đă bước sang tuần thứ hai với hàng trăm người dân vô tội của cả hai bên bị chết thảm giữa lằn đạn vô t́nh của hai phe. Và mức độ chiến tranh ngày một gia tăng mà chưa thấy có một hy vọng nào sẽ được giải quyết trong thời gian ngắn. Mỗi ngày cả thế giới phải nh́n thấy những cảnh bom đạn vô t́nh bắn phá và h́nh ảnh thê thảm của những người dân vô tội bị kẹt giữa tai họa chiến tranh trên các màn ảnh TV hay báo chí mà đành phải bó tay, không cách ǵ cứu giúp. Các nhà lănh đạo trên thế giới đều đă lên tiếng đồng thanh yêu cầu cả hai bên phải tự chế và cố gắng tránh gây thiệt hại cho các thường dân, nhưng những lời kêu gọi này chưa mang lại một chút đáp ứng nào v́ dường như cả hai bên cũng đều bị kẹt cứng trong vị thế của ḿnh mà chỉ một phe thôi không thể ngưng tay trước và như vậy, chiến tranh vẫn tiếp diễn.

            Mầm mống tranh chấp giữa Do thái với hai nước láng giềng Palestine và Li băng đă có ngay từ thời lập quốc của các quốc gia này, gần 60 năm qua, họ đă phải miễn cưỡng sống bên cạnh nhau, lúc nào cũng phải thủ thế và sẵn sàng lăn lưng vào cuộc chiến để có thể tồn tại. Vụ một nhóm người Palestine vũ trang tấn công và bắt cóc một người lính Do thái ngày 25 tháng 06 chỉ là một nguyên nhân cần thiết để chính thức làm bùng nổ cuộc chiến đă âm ỉ từ hơn một năm qua.

            Quốc gia Lebanon mà chúng ta thường gọi là nước Li băng được đế quốc Pháp trả quyền độc lập từ năm 1946. Cộng ḥa Li băng được lănh đạo bởi các thế lực tôn giáo với một nửa là các người Kitô giáo kể cả Công giáo và một nửa kia gồm Hồi giáo Sunni và Shi'a, quốc gia trẻ tuổi này c̣n bị ảnh hưởng bởi nhà cầm quyền Syria và nhiều thế lực Hồi giáo khác trong thế giới Ả rập cho nên ngay từ bản chất đă có những tranh chấp không thể giải quyết. Vào năm 1948, bằng những vận động mạnh mẽ của người Do thái trên khắp thế giới, Liên Hiệp quốc đă thông qua một nghị quyết cho phép thành lập quốc gia Do thái trên phần đất mà những người Palestine đang sinh sống. Nghị quyết này đă vô t́nh xua đuổi các người Palestine phải tản mạn sang các vùng đất khác, đa số trở thành vong quốc ngay trên đất nước của ḿnh, một số đông trốn lên miền nam Li băng để thành lập tổ chức Giải phóng Palestine do ông Arafat lănh đạo. Từ tổ chức PLO, một nhóm các người Hồi giáo cực đoan cũng đă h́nh thành tổ chức Hezbollah vơ trang, có sức mạnh chính trị trong quốc hội và chính quyền và sinh hoạt độc lập ngay trong quốc gia Li băng. Tại Palestine cũng có một nhóm vũ trang cực đoan Hamas hoạt động song song với chính phủ Palestine, vào tháng giêng năm nay, qua một cuộc bầu cử tự do và phổ thông, tổ chức này chiếm được đa số ghế trong quốc hội để trở thành một chính quyền thứ hai cũng ngay trong quốc gia Palestine. Cả nhóm Hamas và Hezbollah đều không chấp nhận quốc gia Do thái và sẵn sàng làm bất cứ việc ǵ để xóa bỏ nước Do thái, cả hai thế lực này đều được yểm trợ bởi các tổ chức khủng bố quốc tế trong đó nổi bật nhất là hai nước Syria và Iran.

            Từ hiện t́nh đó, chúng ta có thể hiểu ngay được là chiến tranh nếu có xảy ra giữa người Do thái và Li băng với sự khích động của Hezbollah và Palestine với chủ trương của Hamas là điều tất nhiên phải có.

            Cùng với sự gia tăng nhịp độ và cường độ của các cuộc khủng bố ở khắp mọi nơi, cả thế giới đều cảm thấy bị đe dọa và cuộc chiến tranh chống khủng bố do Hoa kỳ lănh đạo đă dần trở nên có chính nghĩa. V́ vậy đối với t́nh h́nh Trung đông hiện nay, đa số các quốc gia đều không mạnh mẽ chỉ trích Do thái như đă từng có trong các trận chiến trước đây, ngay cả một số nước Ả rập cũng ngầm có ư mong Do thái nhân cơ hội này mà diệt trừ nhóm khủng bố Hezbollah bởi v́ nhóm này cũng như nhiều nhóm khủng bố Hồi giáo cực đoan đă đi ra khỏi mọi ảnh hưởng kiểm soát của các quốc gia Hồi giáo rồi. Người ta c̣n tiên đoán rằng chỉ khi nào số vũ khí tồn trữ của Hezbollah được dùng hết và mọi nguồn cung cấp vũ khí cho họ bị cắt đứt th́ mới mong có sự ngưng chiến mà thôi. Cả hai chính quyền Li băng và Palestine đều bị bó tay trong hoàn cảnh hiện tại, cho dù cả hai đều có thiện chí để giải quyết vần đề, như đă chứng tỏ trong thời gian trước đây, nhưng họ đă không thể ra lệnh cho các nhóm khủng bố quá khích phải ngừng tay, và họ vô t́nh cũng đă trở thành nạn nhân của cuộc tranh chấp.

            Có thể t́nh h́nh hiện nay sẽ mỗi ngày một trở nên tồi tệ hơn, những thế lực ḥa giải quốc tế khó mà có thể thuyết phục được cả hai bên đều đồng ư ngưng chiến, và có thể có một vài nước lân cận nóng ḷng muốn nhảy vào can thiệp để vô t́nh làm thành một cuộc thế giới chiến tranh. Tuy vậy chúng ta có thể hy vọng rằng cả hai phe lâm chiến đều biết rằng vũ lực không thể giải quyết được ǵ như họ từng kinh nghiệm trong một nửa thế kỷ vừa qua để họ tự chế bằng cách nào đó, tạm ngưng tay để suy nghĩ lại và để cho những người dân vô tội hiện đang bị kẹt giữa làn đạn chiến tranh có cơ hội tránh xa khỏi nơi tranh chấp. Chúng ta cầu mong tất cả những nhà lănh đạo trên thế giới cố gắng dùng mọi khả năng và ảnh hưởng để thuyết phục hai phe lâm chiến tránh đổ bom đạn trên các khu vực dân cư. Trong bất cứ một cuộc chiến tranh nào, tất cả mọi phe liên hệ đều thiệt hại, nhưng đáng thương hơn cả là những thường dân vô tội, v́ thế mà Liên hiệp quốc cũng đă ra những nghị quyết chỉ định rơ những điều phải tránh để khỏi gây thiệt hại cho người dân, cầu mong sao những người lâm chiến biết tôn trọng những luật lệ này.

            Trong lúc này chúng ta cần thêm lời cầu nguyện để cho t́nh h́nh bớt tệ hại hơn để cho thế giới tránh được những hành động phiêu lưu để khỏi gây ra một cuộc chiến lớn hơn.


 
  © Copyright, 2006 - Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Media – All Rights Reserved